Phoebe, Việt Nam

Xin chào mọi người, tôi tên là Hạnh Phước và mọi người ở Úc gọi tôi là Phoebe. Tôi 17 tuổi và hiện đang là học sinh quốc tế đến từ Việt Nam của trường Australian Science and Mathematics School.

Buổi gặp mặt hôm nay là để tôn vinh ngày Harmony, ngày của sự đa chủng tộc. Nhưng khi đứng ở vị trí này, tôi sẽ không nói về ngày Harmony là gì, và cũng sẽ không có câu chuyện nào được kể. Tôi ở đây để nói lời cảm ơn.

Tôi cảm ơn toàn thể người dân nước Úc nói chung vì đã tạo ra một cộng đồng bình đẳng rộng mở vòng tay chào đón những người ngoại quốc chúng tôi đến sống, làm việc và học tập tại nơi đây. Theo những thông tin mà tôi được biết qua trải nghiệm của gia đình và bạn bè đang sinh sống ở những nước khác, cuộc sống của họ có đôi lúc khó khăn bởi sự phân biệt chủng tộc. Chỉ vì sự khác nhau giữa các văn hóa với nhau mà họ đã bị tách biệt ra khỏi cộng đồng.

Tôi xin đặc biệt gửi lời cảm ơn đến trường Australian Science and Mathematics School vì đã tạo nên một môi trường đa văn hóa giúp gắn kết tình bạn giữa học sinh quốc tế và bản xứ. Những ngôi trường khác, hay cụ thể hơn là ngôi trường đầu tiên tôi học ở nước Úc, chương trình quốc tế của họ rất mạnh để có thể hỗ trợ du học sinh nhiều nhất có thể. Đó là một điều tốt, thật sự là một điều tuyệt vời vì chúng tôi có cơ hội làm quen với những học sinh quốc tế khác cũng như những bạn học có xuất thân cùng một đất nước, nói cùng một ngôn ngữ. Tôi đã có khoảng thời gian rất tuyệt vời ở nơi đấy. Tuy nhiên, khi chuyển đến học ở trường ASMS, tôi đã vấp phải một cú sốc rất lớn về rào cản ngôn ngữ khi đa số học sinh của trường là người bản địa, trong khi tôi lại quen với cách nói chuyện của những người có tiếng anh là ngôn ngữ thứ hai hơn là ngữ điệu bản địa. Sau khi học 7 tuần ở đây, tôi mới nhận ra rằng tôi chẳng cần những chương trình hỗ trợ học sinh quốc tế nữa bởi vì nhờ sống trong cộng đồng đa văn hóa, tôi đã có thể gần như kết bạn với mọi người đến từ mọi quốc gia, mọi dân tộc khác nhau. Cá nhân tôi, tôi thấy việc kết bạn với những quốc tịch khác nhau là điều khá dễ dàng vì mọi người thật sự rất thân thiện trong giao tiếp. Tôi thậm chí còn quên mất con người rụt rè, nhút nhát trong tôi vài tháng trước như thế nào. Bây giờ, tôi có rất nhiều bạn ở trường, những người mà tôi có thể chào hỏi và thậm chí nhận được sự giúp đỡ ở bất cứ đâu, bất cứ hoàn cảnh nào.

Mọi người có thể hình dung được một cô gái rụt rè đến mức gần như sắp khóc chỉ vì phải trả lời một câu hỏi của giáo viên trước lớp, giờ đây lại đứng đây, tại vị trí này, bộc lộ hết tâm tình của mình? Tất cả là đều nhờ vào mọi người. Những người bạn ở đây đã giúp tôi rất nhiều để kéo tôi ra khỏi thế giới mà chính tôi muốn từ bỏ từ rất lâu nhưng mãi không có cơ hội để thực hiện. Cảm ơn vì đã trở thành bạn của tôi, cảm ơn vì đã giúp tôi vượt qua nỗi mặt cảm về sự khác biệt của bản thân. Một lần nữa, cảm ơn vì tất cả, những người bạn của tôi.

 



 

Phoebe, Việt Nam

Xin chào mọi người, tôi tên là Hạnh Phước và mọi người ở Úc gọi tôi là Phoebe. Tôi 17 tuổi và hiện đang là học sinh quốc tế đến từ Việt Nam của trường Australian Science and Mathematics School.

Buổi gặp mặt hôm nay là để tôn vinh ngày Harmony, ngày của sự đa chủng tộc. Nhưng khi đứng ở vị trí này, tôi sẽ không nói về ngày Harmony là gì, và cũng sẽ không có câu chuyện nào được kể. Tôi ở đây để nói lời cảm ơn.

Tôi cảm ơn toàn thể người dân nước Úc nói chung vì đã tạo ra một cộng đồng bình đẳng rộng mở vòng tay chào đón những người ngoại quốc chúng tôi đến sống, làm việc và học tập tại nơi đây. Theo những thông tin mà tôi được biết qua trải nghiệm của gia đình và bạn bè đang sinh sống ở những nước khác, cuộc sống của họ có đôi lúc khó khăn bởi sự phân biệt chủng tộc. Chỉ vì sự khác nhau giữa các văn hóa với nhau mà họ đã bị tách biệt ra khỏi cộng đồng.

Tôi xin đặc biệt gửi lời cảm ơn đến trường Australian Science and Mathematics School vì đã tạo nên một môi trường đa văn hóa giúp gắn kết tình bạn giữa học sinh quốc tế và bản xứ. Những ngôi trường khác, hay cụ thể hơn là ngôi trường đầu tiên tôi học ở nước Úc, chương trình quốc tế của họ rất mạnh để có thể hỗ trợ du học sinh nhiều nhất có thể. Đó là một điều tốt, thật sự là một điều tuyệt vời vì chúng tôi có cơ hội làm quen với những học sinh quốc tế khác cũng như những bạn học có xuất thân cùng một đất nước, nói cùng một ngôn ngữ. Tôi đã có khoảng thời gian rất tuyệt vời ở nơi đấy. Tuy nhiên, khi chuyển đến học ở trường ASMS, tôi đã vấp phải một cú sốc rất lớn về rào cản ngôn ngữ khi đa số học sinh của trường là người bản địa, trong khi tôi lại quen với cách nói chuyện của những người có tiếng anh là ngôn ngữ thứ hai hơn là ngữ điệu bản địa. Sau khi học 7 tuần ở đây, tôi mới nhận ra rằng tôi chẳng cần những chương trình hỗ trợ học sinh quốc tế nữa bởi vì nhờ sống trong cộng đồng đa văn hóa, tôi đã có thể gần như kết bạn với mọi người đến từ mọi quốc gia, mọi dân tộc khác nhau. Cá nhân tôi, tôi thấy việc kết bạn với những quốc tịch khác nhau là điều khá dễ dàng vì mọi người thật sự rất thân thiện trong giao tiếp. Tôi thậm chí còn quên mất con người rụt rè, nhút nhát trong tôi vài tháng trước như thế nào. Bây giờ, tôi có rất nhiều bạn ở trường, những người mà tôi có thể chào hỏi và thậm chí nhận được sự giúp đỡ ở bất cứ đâu, bất cứ hoàn cảnh nào.

Mọi người có thể hình dung được một cô gái rụt rè đến mức gần như sắp khóc chỉ vì phải trả lời một câu hỏi của giáo viên trước lớp, giờ đây lại đứng đây, tại vị trí này, bộc lộ hết tâm tình của mình? Tất cả là đều nhờ vào mọi người. Những người bạn ở đây đã giúp tôi rất nhiều để kéo tôi ra khỏi thế giới mà chính tôi muốn từ bỏ từ rất lâu nhưng mãi không có cơ hội để thực hiện. Cảm ơn vì đã trở thành bạn của tôi, cảm ơn vì đã giúp tôi vượt qua nỗi mặt cảm về sự khác biệt của bản thân. Một lần nữa, cảm ơn vì tất cả, những người bạn của tôi.